“Khu vực này có rất nhiều vấn đề về ma túy và bạo lực. Vài tháng trước, tôi đã bị đấm vào mặt khi cố gắng can ngăn một vụ đánh nhau. Có rất nhiều hiểm họa khó lường ở đây.”- Thẩm phán Craig Mitchell, 61 tuổi, mô tả Skid Row – vùng ngoại ô khét tiếng của thành phố Los Angeles.

Đây là một điểm nóng của các băng đảng ma túy và số người vô gia cư hàng đêm có thể lên tới 20.000 người. Nhưng đó cũng là địa điểm tập luyện của một nhóm chạy bộ cực kỳ ấn tượng, khởi xướng bởi thẩm phán Craig vào năm 2012.

Bước ngoặt

Thẩm phán Craig nhớ lại: “Ngày nọ, Roderick Brown, một người đàn ông tôi từng kết án tù, quay trở lại phòng xử án và nói rằng ‘Tôi đang ở trung tâm tị nạn và phục hồi chức năng Midnight Mission, và tôi muốn gặp những người giúp tôi duy trì trạng thái tỉnh táo, không rượu chè say sưa.’”

Thế là thẩm phán Craig đến gặp ông Larry Adamson – chủ tịch trung tâm Midnight Mission – và nhận được lời đề nghị giúp đỡ từ ông Larry. Thẩm phán Craig vốn là người rất đam mê chạy bộ mặc dù ông chỉ mới bắt đầu chạy khi 40 tuổi. Ông thường mặc quần shorts và giày chạy bộ bên dưới chiếc áo choàng thẩm phán để sẵn sàng cho cuộc chạy vào giờ nghỉ trưa.

craig
Ông Craig với trang phục chạy bộ bên dưới chiếc áo choàng thẩm phán.

Sau cuộc trò chuyện giữa Craig và Larry, Skid Row Running Club (câu lạc bộ chạy Skid Row) được thành lập.

Câu lạc bộ của các chân chạy “đặc biệt”

Ban đầu, số lượng người tham gia còn khá khiêm tốn. Thẩm phán Craig nói: “Vào buổi chạy đầu tiên, chỉ có 2 người. Và trong vài tháng đầu tiên, ngày nào đông lắm cũng chỉ có 4-5 người chạy. Nhưng càng gắn bó với nhóm, tôi càng phát triển tình bạn với những người tôi chạy cùng.”

Các thành viên bao gồm Fuller, “một gã xăm trổ đầy mình trông thật đáng sợ”, kẻ đã nghiện ma túy trong nhiều năm nhưng lại rất sâu sắc và thông minh. Hay Ben Shirley, một nhạc sĩ tài năng đã từng lưu diễn khắp nơi trước khi rượu và ma túy phá hoại sự nghiệp của anh.

Thẩm phán Craig nói: “Nhiều người chỉ có cái nhìn một chiều về những người vô gia cư và nghiện ma túy. Nhưng khi chạy bộ và trò chuyện với họ, bạn sẽ có cái nhìn toàn diện hơn.”

Tuy nhiên, chúng ta cũng không khỏi tò mò rằng: một thẩm phán, người mà công việc hàng ngày là kết án tù các phạm nhân, lại dành thời gian rảnh để giúp chính những người đó làm lại cuộc đời bằng cách chạy bộ sao? Liệu họ có thể đồng cảm với nhau không?

“Khi chạy bộ, bạn sẽ thấy những điều tưởng chừng quan trọng như bạn làm nghề gì, thu nhập bao nhiêu, v..v.. phút chốc trở nên phù phiếm. Tất cả những gì bạn quan tâm là bạn có hoàn thành đường chạy hay không. Chạy bộ xóa bỏ mọi khoảng cách trong xã hội.” – Thẩm phán Craig chia sẻ.

Sự phát triển của Skid Row Running Club

Đúng như dự đoán, số người tham gia câu lạc bộ bắt đầu tăng lên và nhóm đặt ra một lịch tập hẳn hoi. Skid Row Running Club có ba buổi chạy mỗi tuần: Thứ Hai và Thứ Năm lúc 6 giờ sáng, và Thứ Bảy lúc 8 giờ sáng. Vào những ngày trong tuần, họ sẽ chạy khoảng 11km; còn cuối tuần là bài chạy dài từ 16-32km.

Vai trò của câu lạc bộ không chỉ đơn thuần là cải thiện thể lực của các thành viên, mà còn giúp họ duy trì trạng thái tỉnh táo. “Những lợi ích về mặt sinh lý mà chạy bộ đem lại cho những người đang cố gắng cai nghiện ma túy là rất rõ ràng,” thẩm phán Craig nói. “Nhưng bên cạnh yếu tố khoa học, thì còn vấn đề kỷ luật – đó là bạn phải đối xử thế nào với những người bạn quan tâm và những người quan tâm bạn. Rất nhiều người nghiện ngập bị gia đình ghẻ lạnh, nhiều mối liên hệ đã bị hủy hoại. Vì vậy giờ đây chúng tôi có một cộng đồng để những người đó học cách đối đãi đúng đắn.”

club-running
Một buổi chạy của Skid Row Running Club

Không chỉ là chạy bộ

Đối với thẩm phán Craig, một nhiệm vụ quan trọng không kém việc cải thiện sức khỏe thể chất và tinh thần của các thành viên chính là giúp họ tìm được việc làm. Ông nói: “Một trong những điệp khúc mà những người tham gia câu lạc bộ nghe đi nghe lại từ tôi từ ngày đầu tiên là, ‘Khi nào anh/chị mới có việc làm?’”

Rebecca Hayes, người có tiền sử nghiện ma túy cả chục năm, giờ đây là y tá phẫu thuật tại một bệnh viện phụ sản ở Seattle. Còn Ben Shirley vừa hoàn thành năm thứ hai tại Nhạc viện San Francisco.

Bên cạnh đó, thẩm phán Craig còn hỗ trợ việc tổ chức và tài trợ các chuyến chạy bộ ở nước ngoài. Với nhiều thành viên trong nhóm, đó là lần đầu tiên họ được lên máy bay, chứ chưa nói đến việc rời nước Mỹ. Giải chạy đầu tiên là Accra Marathon tại Ghana, tiếp theo là giải Rome Marathon ở Ý, DaNang International Marathon tại Việt Nam năm 2016 và Jerusalem Marathon năm 2018.

vietnam
Skid Row Running Club đến Việt Nam tham gia giải Danang International Marathon 2016

Nếu tất cả những điều này nghe như một kịch bản phim, thì bởi vì nó đúng là như vậy. Bộ phim tài liệu The Skid Row Marathon đã được phát hành năm 2017 tại Liên hoan phim Los Angeles.



Mặt dù danh tiếng có tăng lên, nhưng bản sắc của Skid Row Running Club vẫn được giữ nguyên vẹn. “Đã 8 năm từ khi thành lập, và vẫn có những thành viên chạy cùng nhau kể từ ngày đầu tiên. Chúng tôi tổ chức sinh nhật cùng nhau, ăn mừng các kỳ nghỉ lễ cùng nhau, và đi du lịch thế giới cùng nhau.” – Thẩm phán Craig cho biết.

Cùng nhau, họ sẽ tiếp tục chạy – những thành viên của Skid Row và vị thẩm phán không bao giờ bỏ cuộc.

 

Nguồn: runnersworld.com
Biên dịch bởi: Run365.vn



Tốc độ hợp lý chạy bộ Marathon 42 km như thế nào?